Cuộc đời là những vở kịch mà chúng ta là một diễn viên!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Cuộc đời là những vở kịch mà chúng ta là một diễn viên!

Bài gửi by lx150 on 5/4/2015, 16:42

Cuộc đời là những vở kịch mà chúng ta là một diễn viên!



Cuộc đời được diễn ra như một vở kịch, trong đó mỗi người chúng ta đang đeo mặt nạ và đóng những vai trò khác nhau. Đôi khi chính bản thân chúng ta cũng không nhận ra. Hay nói một cách khác, ít người đang sống với con người thật, với giá trị thật của chính mình. Khi họ đeo những chiếc mặt nạ vào, họ có thể làm bất cứ việc gì mà họ muốn, họ có thể làm những hành động, cử chỉ mà bình thường họ chẳng bao giờ dám làm, họ sẽ trở thành một nhân vật nào đó mà họ thích, họ có thể là Ông Hoàng, hay một Triệu Phú. Không ai nhận ra thân phận thật của họ. Mỗi một chiếc mặt nạ đều che dấu đi thân phận của họ, họ tự tạo nên cho mình một vỏ bọc mỏng manh trước những cái nhìn soi mói của người khác mỗi khi làm điều gì đó. Họ có thể tự tin hơn, mạnh dạn hơn, tự do làm những điều họ muốn. Nghèo mà không bị coi thường, khoác lên lớp mặt nạ cao sang, trở thành thương gia giàu có. Nhưng người giàu có thật sự thường bị gò bó về cách cư xử, họ không dám làm cái này, họ sợ cái kia, họ không được phép để người ta dị nghị về mình, họ không thể đến những nơi vui chơi bình thường khác mà họ ao ước được đến. khi đeo mặt nạ vào rồi, họ có thể đến bất cứ đâu, làm những gì họ muốn. Trong cuộc sống hằng ngày chúng ta luôn đeo trên khuôn mặt mình vô vàn những chiếc mặt nạ khác nhau để che đậy đi con người thật của mình. Có người đeo chiếc mặt nạ cảm thông để che đi cái nhìn thiếu thiện cảm trước số phận hẩm hiu. Hay những chiếc mặt nạ được phết bằng những màu sắc nhân ái, yêu thương, còn có cả những chiếc mặt nạ chân thành, độ lượng khoan dung. Còn lại những chiếc khác che đi sự cô đơn gặm nhắm, che đi sự ích kỷ nhỏ nhen, che đi lòng ganh ghét tỵ nạnh tiêu nhân, che đi tất cả những cái xấu của mình. Vậy đã có ai trong số chúng ta từng đặt câu hỏi? Tại sao con người lại luôn đeo mặt nạ không ? Câu trả lời là. Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là những sự Toan Tính, lừa lọc, dối trá hay phản bội bán đứng người thân Bạn bè. Chúng ta đang sống dưới những lớp mặt nạ được thay đổi liên tục . Những chiếc mặt nạ ấy đáng lẽ ra phải được cởi ra nhưng có mấy ai thường xuyên tự soi gương mặt thật của chính mình để nhận thức rằng “ Nó thật đến bao nhiều? “ Để rồi khi đóng xong một vở kịch chúng ta dằn vặt, đau đớn không thể có cuộc sống bình thường như bao người khác … Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng chúng ta được thật sự là chính mình thì mới cảm thấy hạnh phúc. Hầu hết chúng ta luôn sống không thật với bản chất của mình, chúng ta bị mê hoặc với cuộc sống trước mặt. Không nhớ những vai trò đóng trong quá khứ, không đoán được những vai trò sẽ đóng trong tương lai. Dẫu biết thời gian cứ lặng lẽ trôi đi những xúc cảm đẹp nhất từ trong bản chất mỗi con người đều có thể bị chai sạn, và ra đi mãi mãi. Nhưng cuộc sống muôn màu là vậy mặt nạ đôi khi cũng như một thứ phụ trang đi kèm khiến con người tự tin hơn, đẹp đẽ và thành công hơn. Những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có. Chỉ khi vở kịch được kết thúc thì lúc đó chúng ta mới nhận ra được một điều rằng “ Mặt nạ vẫn chỉ là mặt nạ. Nó không bao giờ thay đổi được cuộc đời của mỗi con người “ .. Tôi nghĩ rằng trong cuộc sống xã hội hiện nay con người vì tự ti mặc cảm, nghĩ mình chẳng là ai nên phải khoác lên mình lớp vỏ bọc và đeo những chiếc mặt nạ đủ màu sắc. Nhưng họ đâu có biết rằng… họ sẽ mãi chỉ là những Tên Hề trên sân khấu Cuộc Đời.

MẶT NẠ




Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình, trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc phải mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ... Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời, hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng… Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản, nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời… Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng?

Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác. Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận. Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình. Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác… Ngẩm đi ngẩm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình - cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa. Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc.

Trong cuộc sống và các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày, rất nhiều lần ta phải nói những điều khác xa sự thật, nhưng những điều nói dối này không nhằm mục đích làm hại người khác hay đem lại cho ta nhiều lợi ích, mà ngược lại nó đem tới cho người đối diện niềm vui và một sức sống mới thì ta có nên làm hay không?

Bạn ơi, nếu trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác, thì dù sống với chiếc mặt nạ nào đó, song nếu nó có thể đem lại nụ cười cho những người ta yêu quý, ta sẽ chấp nhận sống “không thật” tại thời điểm ấy… Bởi vì suy cho cùng thì những điều ta làm là mong đem lại cho họ sự bình an, lòng tin để họ vượt qua những khó khăn, đau buồn mà họ đang gặp phải...Đó là những chiếc mặt nạ nhắc nhở con tim ta biết sống quên mình vì người khác…Những chiếc mặt nạ của tình yêu thương!

Nhưng...

Cuộc sống cũng còn có quá nhiều người khoác lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ tưởng chừng như khuôn mặt của thiên thần...

Những chiếc mặt nạ đội lớp của sự cảm thông, chia sẻ...

Những chiếc mặt nạ được cố tình sơn phết bằng những sắc màu nhân ái, yêu thương...

Những chiếc mặt nạ được vẽ nên những nét chân thành, độ lượng khoan dung...

Những chiếc mặt nạ nhân danh tình bạn, tình yêu trong sáng...

Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là gì?

Sự toan tính cá nhân...
Sự lọc lừa, giả dối...
Sự phản bội...
Bán đứng người thân và bạn bè...

Trong nhiều điều kiện và hoàn cảnh sống, người ta buộc phải tạo cho mình nhiều chiếc mặt nạ, nhưng có mấy ai thường xuyên tự soi lại gương mặt của chính mình để nhận thức rằng “nó còn mộc và thật đến bao nhiêu ?”. Để rồi, trôi theo dòng thời gian, những xúc cảm ban sơ đẹp nhất từ trong bản chất của mỗi con người cứ thế mà chai sạn, và ra đi mãi mãi…Và như thế ta cứ mãi là kẻ mang khuôn mặt của người khác…

Cuộc sống đa dạng và muôn màu, do đó mặt nạ đôi khi cũng như một thứ phụ trang đi kèm khiến người ta tự tin hơn, đẹp hơn và thành công hơn nữa. Những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có, nhưng mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ. Nó không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người…
Dù sao đi nữa cuộc sống cũng cứ tiếp diễn...

Rồi một ngày nào đó những chiếc mặt nạ kia cũng được hạ xuống khỏi khuôn mặt của những người đeo mang nó...

Ta đối diện với chính ta, và biết đâu lại chua chát nhận ra rằng ở thời khắc đó, ta không còn là ta nữa…

Và rồi cũng chính ta sẽ nhận thấy đâu là giá trị của những khuôn mặt thật hay giả trong cuộc đời này…
Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm. “Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình, và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này: được, mất, thành, bại, bỗng chốc hóa hư vô…



Chiếc mặt nạ ma quỷ

Truyện kể rằng: “Trên đoạn đường, ác quỷ vô tình rơi mất mặt nạ của mình.

Cô bé tò mò soi đi soi lại.. sau ướm thử lên mặt.

Kết quả là mặt nạ của quỷ dính chặt vào da thịt, cô bé không tài nào tháo gỡ được;

Thế là cô bé trở thành 1 con quỷ xấu xí.

Cô bé hoảng loạn, chạy thật nhanh về làng kiếm mẹ;

Mẹ không nhận ra cô bé... lại cùng người trong làng đuổi cô bé đi.

Cô bé tội nghiệp đau đớn tột cùng.

Thế rồi, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô bé xuất hiện.

Ra mặt giúp cô bé giải thích mọi chuyện... chỉ vì cậu tin đấy là cô bé.

Cô bé có được niềm tin yêu... mặt nạ được gỡ bỏ

1 lần nữa quay về trong vòng tay yêu thương của cậu bé…”



"Thế nào hả anh yêu, đã nghe truyện này chưa ?"

Quàng tay quàng qua vai anh, mái tóc thướt tha của cô lan tỏa 1 mùi hương đặc trưng; anh ngây ngất say trong vòng tay ấm áp của người yêu.

Dĩ nhiên anh đã nghe rồi... cái truyện này, em đã kể biết bao nhiêu lần cho anh nghe rồi mà.

"Ngày mai em sẽ đưa anh ra sân bay chứ ?" anh ngoảnh đầu nhìn cô... nhẹ nhàng nói bên tai.

"Không đâu... vì em sẽ khóc..." Vừa trả lời cô dùng dằn mím chặt lấy môi.

Nhìn khuôn mặt kiềm nén để không khóc ấy của cô... anh bật cười. Chỉ những điều nhỏ nhặt thế cũng đủ để anh cảm thấy yêu yêu. Anh và cô đã bàn tính đến chuyện đám cưới rồi mà.

Vì yêu cầu công việc... anh phải tạm rời xa cô, để ra nước ngoài 1 năm. Nếu có thể, chắc anh đã dắt cô theo mình. Thật đáng tiếc, bố mẹ cô không cho phép.

"Ở nước ngoài, anh cũng phải nhớ đến em đấy !"

"Uhmm, trừ em ra anh chẳng nhớ ai cả đâu."

"Thật à ?"

"Bảo đảm"

Anh ngắt nhẹ mũi, đặt lên môi cô nụ hôn dịu dàng. Những giọt nước mắt không nghe lời được nước cứ rơi... khuôn mặt hồng hào xinh xắn dưới ánh đèn... càng làm cô trông xinh đẹp hơn với đôi má ửng đỏ.

Anh gần như định bỏ đi cơ hội ra nước ngoài tu nghiệp.

"Đừng khóc... vì em... anh nhất định sẽ way về ngay, lúc ấy chúng ta sẽ cử hành hôn lễ thật long trọng nhé, được không ?"

"Dạ... vâng..."

"Đừng khóc nữa mà, anh đau lòng lắm, anh yêu em"

"Em cũng yêu anh"

“Suốt cuộc đời, anh chỉ yêu mình em”

Đưa tiễn anh đi được 1 thời gian... vài tháng sau.... cô gái và bạn đã gặp tai nạn trong 1 lần say rượu. Tính mạng bị đe dọa.... để duy trì lại cuộc sống của cô thật khó khăn .

Khuôn mặt cô biến dạng, trông rất đáng sợ. Vì trong quá trình phẫu thuật... may vá thiếu cẩn thận mà ra.

Tổn thương.

Cô gái tức tưởi khóc trên giường... khuôn mặt xinh xắn đáng yêu mất đi.... sống làm sao đây ? Kết liễu cuộc đời không hơn sao ?

Bố mẹ nhìn cô e ngại... chẳng dám đến gần. Nếu không có sự khuyên răn của bạn bè... có lẽ cô đã kết thúc cuộc sống tại đấy.

"Đây là email của anh ta, có muốn nói chuyện cùng anh không ?" Bạn bè cố giúp cô.

Khuôn mặt biến dạng khiến cô mất hẳn sự tự tin, khóa mình trong phòng kín... không dám gặp gỡ ai.

Cho dù đó là người cô hết mực yêu thương, cô cũng từ chối nói chuyện.

"Anh ta rất lo cho cậu đấy, một mực muốn biết tình trạng của cô."

"Cậu muốn tôi gặp anh ta sao chứ ? với khuôn mặt như thế này đấy hả ? Bố mẹ còn không chấp nhận được tôi, huống gì là anh ! Tôi thực sự..... không dám... đối mặt với anh ta..."

Từng ngón tay chạm vào da mặt sần sùi nếp gấp khúc, nhăn nhúm như 1 con quỷ....

Đâu rồi ? Cô gái xinh xắn đáng yêu lúc trước của nó đâu rồi ?

Anh sẽ nghĩ thế nào đây ?

Có còn yêu cô nữa không ?

Sẽ còn thích cô nữa hay không ?

Càng nghĩ càng chẳng dám mơ đến việc sẽ chuẩn bị đám cưới với anh.

"Thế..... cũng là 1 cơ hội để cậu thử lòng anh ấy đó chứ !"

Bạn bè cứ khuyên nhủ.... cuối cùng cô quyết định liên lạc lại với anh. Không hề đá động đến khuôn mặt biến dạng của mình, cô tự thu mình trong nỗi sợ hãi.

Tiếp theo đó... ngày nối ngày trôi qua.... thời gian 1 năm đã cận kề.

Anh vui vẻ bàn tính đến các khâu đám cưới mà 2 người phải chuẩn bị trong thư gửi cô gái. Cô lặng người....vỡ tan.... bắt đầu sợ....

Ngày anh về đã đến.

Bạn bè đưa cô đến sân bay.... tim cô bấn loạn, bất an, nhưng vẫn rất muốn có 1 cơ hội.... có thật là anh sẽ nhận ra cô như trong truyện đã nói đấy không ?

Cô đeo kính đen, đội nón, mang khẩu trang.... đứng lặng im tại góc khuất sân bay... đợi người cô yêu.

Anh bước xuống máy bay với tâm trạng hứng khởi... thời gian 1 năm xa cô đủ để anh hiểu tình yêu của anh dành cho cô không lời nói nào đủ để bày tỏ.

1 năm liên lạc với cô... dù có 1 thời gian bị gián đoạn... nhưng những lá thư gửi cho nhau đã khiến 2 người đong đầy nỗi nhớ.... 1 mặt lo lắng .... không biết cô ta đã gặp sự cố gì mà bạn bè cô 1 mực giấu bặt tin. Thôi thì, không nghĩ ngợi nữa....

Vì hôm nay anh được gặp cô.... người mà suốt 1 năm dai dẳng anh nhớ đến.

Bước chân xuống sân bay... Trong dòng người đông đúc.... Anh đảo mắt kiếm tìm bóng hình quen thuộc... Anh tin rằng... Cô sẽ thật khác biệt so với mọi người. Nhất định cô đã đến... Thế là anh bắt đầu rảo bước khắp nơi tìm kiếm cô. Cuối cùng... Tại đằng sau cây cột trước cổng ra vào.. Anh đã tìm ra cô. Anh vui vẻ chạy đến phía sau, ôm chặt lấy cô.

"Ui da, nhớ chết đi được ! Đến đây rước anh, mà lại còn chơi trốn tìm với anh thế à ! "

"Anh... kiếm được em ?" Giọng cô ta nhỏ dần.. như thể chờ đợi 1 câu khẳng định gì đó.

Cảm giác kì lạ bao quanh... anh xoay vai nhìn thẳng vào cô.... mà sao cô lại che đi khuôn mặt của mình như thế ?

"Anh... anh... còn nhận ra em chứ ?"

Giọng nói trầm ngâm vang lên từ đằng sau cái khẩu trang.... Anh tỏ ra lo sợ... vòng tay ôm cô vào lòng.

Nhất định có chuyện gì xảy ra rồi. Nếu không cô ta sao lại như thế chứ ?

"Anh dĩ nhiên là nhận ra em rồi. Anh yêu em mà !"

"Thế... như vậy thì anh có còn yêu em không ?"

Trước mặt anh,

Cô cởi bỏ nón.

Ttháo mắt kính...

Cuối cùng cùng là cái khẩu trang.

Khuôn mặt xấu xí kinh khủng xuất hiện trước mặt anh...
Mọi người kinh hoàng ... những tiếng kêu thảng thốt khi nhìn thấy khuôn mặt ấy.
Anh vẫn như không có gì.... và bình thản cười to.
Anh hoàn toàn không để tâm.... ôm gọn cô vào lòng... nhẹ nhàng rót vài tai cô:

"Đẹp.. rất đẹp.... Dĩ nhiên anh rất yêu em !"

Anh đưa tay, từng ngón từng ngón tay chạm vào những vết sẹo trên mặt cô.... đặt nụ hôn lên mặt cô như thể hiện rằng... dù mặt cô có thay đổi đi chăng nữa.... cô gái xinh đẹp lúc trước không còn... anh vẫn rất yêu, rất yêu cô.
Anh và cô bắt đầu chuẩn bị lễ cưới... mặc cho sự cản trở từ phía gia đình anh.
Anh vẫn kiên định sẽ cưới cô.
Chỉ vì anh thật sự rất yêu cô...
Yêu vẻ đẹp từ nội tâm... không phải ngoại hình.
Vì vậy... từ ánh nhìn đầu tiên anh đã nhận ra cô.
Sau khi về nước... để hòa nhập nhanh chóng hơn với công việc... anh thường xuyên về nhà muộn.
Cô ở nhà... chờ đợi và lo lắng....
Mặc cho những cú điện thoại báo cáo anh đã đi đâu, làm gì.. cô vẫn cứ lo, vẫn cứ sợ...... rất sợ.
Anh sẽ bỏ rơi cô chỉ vì cô đã đánh mất khuôn mặt xinh xắn đáng yêu ?
Dần dần cô khép mình, mất hoàn toàn đánh mất lòng tự tin.
Lúc đầu, cô hay gọi điện cho anh... chỉ cần 1 phút chậm trễ... cô cũng vặn vẹo hỏi đủ điều. Về sau, lòng hoài nghi cứ ngày 1 tăng... ngày 1 khắt khe và cáu bẳn. Thậm chí không muốn cho anh đi làm.
Anh khó chịu... nhiều lần muốn nói rõ vấn đề, nhưng lại sợ làm tổn thương cô ấy... anh kìm nén... và im lặng. Dần dà, cô càng ngang tàng, la làng như thể 1 bà điên.
Mọi chuyện đều cần lý do... nói lý do thì lại bắt đầu hoài nghi độ chính xác của nó. 1 lần rồi 2 lần xác minh.... 1 lần tiếp 1 lần.....
Gánh nặng công việc cộng với gánh nặng từ tất cả sự việc, áp lực trước những lời buộc tội vô cớ.
Rút cuộc... anh đã nói.
"Em đừng làm cho tâm hồn em cũng trở nên xấu xí đi chứ !"

Nói rồi, anh bỏ đi.
Đối diện với lời anh vừa nói. Cô òa lên khóc tức tưởi. Cô không muốn thế đâu... chỉ vì... chỉ vì.... cô sợ mất anh thôi mà....
Vì vậy cô đã nghĩ cách ràng buộc lấy anh... không ngờ lại làm anh cảm thấy phiền toái.
Trước đây, cô đâu phải như thế.
Khuôn mặt dị dạng... trái tim cũng trở nên xấu xí... mọi việc bắt nguồn cũng là do cái khuôn mặt xấu xí mà chuyển biến xấu đi.
Cô quyết định xin lỗi anh. Gọi điện. Anh bảo đang họp tại công ty.
Cô chạy đến công ty tìm anh. Nhân viên lại bảo anh không đi làm ngày hôm nay. Cô bàng hoàng.....
Nghi ngờ.... 1 lần nữa gọi điện cho anh..... khóa máy. Cô bắt đầu lo sợ.... không lẽ anh tìm đến 1 người phụ nữ khác rồi đấy sao ? Nghĩ đến đó... cô chau mày... vì những suy nghĩ linh tinh thế, nên anh bỏ đi... Cô chuyển sang lo lắng...cô nên tin tưởng anh nhiều hơn.
Nói rồi, bên đường.... cô nhìn thấy anh đang ngồi cùng 1 phụ nữ trong tiệm coffee shop sang trọng. Thật không ngờ... suy nghĩ của cô lại là sự thật. Bên đường... anh và cô đang trò chuyện vui vẻ, nói nói cười cười...... những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.....
Cô ta có khuôn mặt thật xinh đẹp.... cái khuôn mặt xinh xắn đáng yêu mà trước đây cô đã từng sở hữu.... và đã đánh mất.
Mặc nhiên.... cô ghét... rất ghét anh !
Anh chê cô xấu xí..... anh chê cô có khuôn mặt dị dạng.... anh bỏ rơi cô rồi !
Qua mấy ngày sau.... hủy lễ cưới.... anh không hề nhận được 1 lý do..... 1 tuần sau... anh đến thăm nhà, nhưng bị cô cự tuyệt. Đến lời giải thích cuối cùng, cô cũng chẳng muốn nghe.

Thế rồi lại 1 năm trôi qua.
Cô ta mang cái mặt dị dạng trải qua cuộc sống. Bạn bè nhiều người khuyên nhủ cô phẫu thuật. Nhưng cô 1 mực từ chối.... cô bảo ít ra vì khuôn mặt này...... cô nhận ra rất nhiều bộ mặt thật của người khác.

Bạn bè cô không từ bỏ. 1 lần, lại 1 lần khuyên nhủ cô sang Nhật phẫu thuật, cho rằng đấy là bác sĩ rất giỏi... rất có tiếng... sẽ đưa cô ta trở về với khuôn mặt trước đây.
Cô cười cười..... thôi thì mặc, thử cũng chẳng sao..... làm sao thì cũng chỉ là 1 miếng da thôi mà.
Trải qua cuộc phẫu thuật kéo dài 12 tiếng. 1 tháng điều dưỡng trôi qua. Cũng đã đến ngày cô và bạn bè cởi bỏ lớp băng trắng trên mặt....

Khuôn mặt thân wen xuất hiện.....

Là cô ấy.....
Cô ấy lúc trước đây mà !
Cô gái ngày trước đã trở về rồi !
Cô ấy cười 1 cách đau khổ...
hmmm...
Khuôn mặt lúc trước đã trở về....
Nhưng .. anh đã ko còn nữa rồi.

Từ đó cô sống 1 cuộc sống hoàn toàn khác... 1 cách làm mới cuộc sống. Mối quan hệ được nới rộng hơn.... quen biết nhiều người hơn... và quen được những người có thể là chỗ dựa cho cô.
Cô không cần tình yêu, chỉ cần hạnh phúc.... khuôn mặt này mang đến cho cô 1 cuộc sống hạnh phúc.
Sau đó, cô nhận lời cầu hôn của 1 người đàn ông.
Cô quay trở về Nhật Bản... muốn bày tỏ sự cảm kích với người bác sĩ đã phẫu thuật cho cô.
Vừa lúc ấy.. bệnh viện trả lời.. vị bác sĩ ấy đã rời khỏi bệnh viện....
Cô ngồi chờ... rồi đợi... vị bác sĩ vẫn chưa xuất hiện.
Vừa định quay bước đi.... bất ngờ cô **ng trúng 1 bệnh nhân.... khuôn mặt băng đầy băng trắng.

"Xin lỗi.." Cô sử dụng vốn tiếng Nhật ít ỏi của mình.

Chỉ thấy bệnh nhân ấy nhìn cô kinh ngạc.... rồi gấp rút bỏ đi.....
Cô dường như nghĩ ra 1 cái gì đó....

"Bác sĩ ở đây tốt lắm, hãy để họ phẫu thuật cho anh, khuôn mặt anh nhất định sẽ trỡ về như trước đây....

Đây, xem này ! Tui cũng phẫu thuật ở đây đấy, đẹp chứ ?"
"............." Bệnh nhận im lặng.
Vị hôn phu đứng ngoài gọi với vào..... Cô nhìn anh bệnh nhân cười nhẹ.... quay đầu sải bước đi về phía vị hôn phu.
Nhìn cánh cổng bệnh viện. Nhìn khuôn mặt cười tràn ngập hạnh phúc của cô...... nước mắt anh lặng lẽ rơi.....
Mặc nhiên.... nữ bác sĩ xuất hiện đằng sau .... dùng lời lẽ của 1 người Nhật bản xứ
"Anh thật sự yêu cô ấy, vì cô ấy, dâng hiến da mặt của chính mình.... thế mà giờ đây..... cô ta lại chẳng nhận ra anh.....
1 năm trước đây anh đã tìm tôi hy vọng về cuộc phẫu thuật, thế kết quả này anh mãn nguyện chưa ?
Nhưng mà.... tôi có thể miễn phí làm cho khuôn mặt anh trở về như xưa, nếu anh muốn..."
"Không cần đâu... cô ta không nhận ra tôi thì thôi vậy..... hãy để tôi đeo mặt nạ này mà sống nốt những ngày còn lại vậy....."
Nước mắt chảy ngược vào trong......
Hương thơm thoang thoảng từ mái tóc lúc cô ấy đứng gần bên anh.... mùi hương nhẹ nhàng quay quắt..... mùi hương đặc trưng của cô làm chạnh lòng anh...... anh gượm buồn....
Cảm giác càng cô đơn.........
“Sau này cậu bé nhặt lấy mặt nạ của quỷ....
Muốn thử cô bé xem cô bé có nhận ra cậu ta không
Thật bất ngờ.... cô bé không chỉ khóc thét lên khi nhìn thấy cậu....
Lại còn bảo cậu đừng bao giờ đến gần cô ta nữa.

Từ đó.
Cậu bé ấy..... mang bên mình mặt nạ ác độc của quỷ.....
Sống 1 cuộc sống cô độc đáng thương.......”

P/S:

Là con người sao cứ phải cố tạo cho mình cái mặt nạ như thế nhỉ ,sao không sống thật với chính mình ,niềm tin vào chính mình có sức mạnh xua tan bất kì sự hoài nghi nào của người khác.Khi là chính mình, bạn không có bất cứ điều gì phải sợ hãi.

HÃY SỐNG THẬT VỚI LÒNG MÌNH NGÀY HÔM NAY ĐỂ NGÀY SAU BẠN KHÔNG CẦN PHẢI NÓI LỜI XIN LỖI.....ĐỪNG ĐỂ NHỮNG THAM VỌNG TẦM THƯỜNG NGÀY HÔM NAY MÀ ĐÁNH MẤT ĐI NHỮNG GÌ CỦA HIỆN TẠI VÀ CÓ THỂ MAI SAU NỮA HÃY NHỚ (khi bạn sinh ra bạn khóc mọi người cười,hãy sống sao khi bạn chết đi mọi người khóc còn bạn cười)

(nguồn từ net)

lx150
Kỵ binh tinh nhuệ
Kỵ binh tinh nhuệ

Tổng số bài gửi : 808
Points : 1644
Reputation : 0
Join date : 07/07/2010
Đến từ : Ha Noi

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết